Không phải chiến đấu hùng hồn, mà là dám đặt bút vào những vùng nhạy cảm: quan liêu, hình thức, tư tưởng cực đoan, bè phái, cục bộ. Đây là những biểu hiện suy thoái mà ai cũng biết tồn tại, nhưng không phải tờ báo nào cũng đủ dũng khí để phân tích thẳng thắn, có căn cứ, có chiều sâu lý luận.


Thực tế này đặt ra một yêu cầu quan trọng: bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng không thể chỉ là việc đối phó với kẻ thù bên ngoài. Suy thoái từ bên trong, nếu không được nhận diện và phê phán kịp thời bằng ngòi bút trung thực, mới là mối nguy lâu dài và khó chữa hơn. Một tờ báo chỉ biết ca ngợi mà không dám phản biện, chỉ biết bảo vệ mà không dám chỉ thẳng sai lầm, sẽ mất đi sức thuyết phục ngay với chính người đọc trong hàng ngũ.
Cuộc thi lần này cũng ghi nhận sự bứt phá trong việc bám sát thực tiễn. Các tác phẩm đi vào những vấn đề cụ thể, những chủ đề nóng: tinh gọn bộ máy, mô hình chính quyền địa phương hai cấp, chuẩn bị Đại hội XIV. Đây là những chuyển động lớn của đất nước, và báo chí chính luận có trách nhiệm không chỉ thông tin mà còn phải lý giải, định hướng và phản bác những diễn giải sai lệch xung quanh chúng.
Hơn 45% tác phẩm dự thi đến từ các chuyên gia, nhà khoa học, cán bộ quản lý, không phải phóng viên chuyên nghiệp. Con số này nói lên điều gì? Rằng không gian tư tưởng không thể là độc quyền của một giới. Khi người trong guồng máy, người hiểu sâu về lý luận, người trực tiếp điều hành chính sách cũng cầm bút viết, chất lượng tranh luận tư tưởng sẽ được nâng lên ở tầm hoàn toàn khác.
Đó là chuyển biến thực chất, không phải thành tích báo cáo. Và đó là lý do để tin rằng cuộc thi này, sau 5 năm, đang đi đúng hướng.
PV



